Mỗi vết thương là đều một sự trưởng thành
Những này trời trở gió, vết thương trở nên đau nhói, đau đến mức ko hiểu vì sao nó lại đau đến vậy, vì sao, từ đâu, tại ai, sao lại là ta, bắt đầu từ khi nào...
Rồi ta cũng trưởng thành. Trưởng thành khi nhớ về kỳ vọng người dành cho ta, ta trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ta bỏ qua tất cả, ta bất chấp tất cả bởi ng bảo ng sẽ đợi ta phía cuối con đường. Chỉ cần ta tiến 1 bước, người sẽ tiến 99 bước còn lại.
Trưởng thành khi nhớ đến những phút giây cô đơn mình ta, khi ta ngồi một mình trong căn phòng lạnh mong mỏi ng bước đến với vòng tay ấm áp. Người ko thể đến, còn lại ta cô độc.
Trưởng thành khi lời ký kết hẹn ước năm xưa tìm thời gian có đáp án cho t.
Giá mà trưởng thành mà ko cần nhiều vết thương đến vậy...
2h17' AM
No comments:
Post a Comment